Thứ Năm, 10 tháng 10, 2013

Ký ức không hay luôn thêm một phương pháp khắc sâu trong các bé.

Ký ức không hay khắc sâu trong tâm tưởng các bé chúng ta nào hay. Nói thật, tôi lo con tôi đánh mất sự sáng tạo, khả năng tư duy vì kiểu học như thế. Mà muốn có vốn từ nhiều phải đọc sách báo nhiều. Thay vào đó, cháu biết người thím mới vừa bệnh nên hỏi “Thím.

Tôi luôn dạy cháu điểm số không quan trọng, quan yếu là mỗi ngày con phải khác đi, nghĩ được, học được thêm những cái gì mới. Và tôi nhận thấy không dễ để lựa chọn giữa đúng mà khó, giữa dễ mà sai. Phần còn lại là cách dùng từ sao cho hợp lý và hay, cái này phải có vốn từ. Và tôi thấy hổ ngươi. Bài làm của tôi được 9,5 điểm (điểm số lần trước tiên đạt được). Gần đến thời kì thi học kỳ thì xoành xoạch có những đề văn mẫu và những gợi ý mẫu cho các cháu học thuộc để thi.

Từ khi còn học các lớp 3, 4, cô giáo hay cho bài tập làm văn về nhà với hàng chục câu gợi ý, chỉ cần trả lời các câu hỏi là gần như có bài văn hoàn chỉnh. Tôi mới gợi ý cho con hãy hình dung mình đang ở cách bà thật xa (vì cháu chỉ còn bà) và hỏi bất cứ chuyện gì có can dự đến bà. Trước khi thi học kỳ, cô giáo cho lớp một bài văn mẫu về tả cánh đồng lúa (tôi đã được gặp cánh đồng lúa bao giờ đâu mà tả), cô bảo về học thuộc.

Vào thi đúng bài tả cánh đồng lúa tôi đã thuộc, chép hết những gì cô cho ghi, còn đoạn kết vì hết giờ do trống đánh sớm năm phút, thế là ghi không kịp. Tùy tâm mỗi người mà có quyết định. Lập tức cháu đáp lại: “Không nói láo”. Cháu không biết, tôi ví dụ hai câu “Bà hết đau lưng chưa? Lúa có trúng mùa không?”.

Phần chúc thì dễ rồi, nhưng phần thăm hỏi thì cháu không biết viết gì nhiều. Nhưng không phải cô giáo nào cũng thích điều này. Trợ thì. Vì cháu không biết bà có đau lưng hay không và nhà bà không có trồng lúa (ruộng xa nhà nên cháu không biết). Tôi mừng vì sự chân thực của cháu. Khi lớn, tôi nghĩ về bài văn 9,5 điểm của mình, thế ra đó là 9,5 điểm của công học thuộc bài chứ không phải công tôi viết văn.

Có khỏe không bà?” trong bài văn cô giáo cho về nhà. Trong cuộc sống chúng ta vô tình dạy trẻ em lối sống sáo rỗng. Mặt khác, cháu đã bắt đầu làm quen với đối phó và nói dối.

Đơn giản như việc mời các bé lên khán đài nhận thưởng, quà với bao thư rỗng. Con nít mà, vui lắm chứ. KIM THOA Con tôi đang học lớp 5. Nghe lời cô, tôi về học thuộc từng chữ. Tôi bảo con đừng theo câu hỏi của cô, con nhìn thấy nó có gì nổi trội, hay con nghĩ gì về nó thì con viết theo nghĩ suy của con, hoặc những bài làm văn kể chuyện thì tôi chỉ dẫn cháu cứ kể chuyện thật.

LTS: Sau các bài viết “ Đạo văn bắt đầu từ đâu ” (tác giả Thụy Hiền, đăng ngày 2-10) và “ Tả dối ảnh hưởng đến việc học văn ” (tác giả Trúc Giang, đăng ngày 3-10), Tuổi Trẻ đã nhận được nhiều ý kiến thảo luận quanh vấn đề này.

Họ sợ học trò viết theo nghĩ suy thì điểm không cao, ảnh hưởng thành tích chung cả lớp. Mời bạn đọc cùng theo dõi.

Thỉnh thoảng cháu làm bài văn chưa hay lắm, điểm khá thôi vì làm văn khác gợi ý có sẵn nhưng tôi vẫn khen con vì dám thoát ra hướng dẫn của cô giáo. Trở nên một nghiêm phụ, tôi nghĩ ngợi giữa hai chọn lọc: dạy học trò sử dụng rập khuôn những gì đã được định sẵn để có điểm cao hay dạy học trò dùng tư duy của mình để áp dụng thực tế. Lối sống hình thức, dối trá ăn mòn nhân cách các cháu, chúng ta có sửa được chăng khi các cháu trưởng thành? Giáo dục trẻ nít cần cẩn trọng.

Ỷ LAN. Tôi mong mọi người hãy quyết định lựa chọn điều tốt nhất cho một chặng đường dài, chứ đừng chọn cái chỉ đem lại lợi. Trẻ nít ngây thơ bị tổn thương chúng ta nào biết. HOÀNG CÁT Con tôi học lớp 4, đầu năm cô giáo cho về nhà làm bài văn: Viết thư chúc và thăm hỏi ông bà nhân năm mới.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét