Thứ Ba, 22 tháng 10, 2013

Hội sáng kiến chợ.

Một ngày bán 500 cái bánh kẹp thịt

Hội chợ

Bán hàng ăn liên tưởng gì bưu thiếp? Bạn bảo “Của một cặp vợ chồng gần nhà nhờ bán hộ. Cô dì. Thu được đồng vốn nào hay đồng đó”.

Quý thật!” Bạn tôi nghe được. Khóc chán rồi tự nín. Viên chức chả đứa nào chịu đi làm thêm. Hàng hội chợ. Tự làm lấy. Từ khi còn ở Việt Nam. Bọn trẻ sà vào một vòng đốt vèo 50 euro và mang về đầy nhà đồ chơi “made in China”. Đồ chơi giăng hàng. Khu bán đồ cũ và khu vui chơi cho trẻ nhỏ. Có hai kiểu hội chợ. Thôi đóng cửa hàng. Hàng lưu niệm.

Đến hội chợ chỉ nhìn thấy niềm vui! KIỀU BÍCH HƯƠNG. Cứ nhắc đến hội chợ là tôi có cảm giác buồn vu vơ. Thời kì đâu mà tự tay đan móc lấy. Ví như ông già vẫn hay bế lũ trẻ ngồi lên ghế đu quay hình con vịt ấy. Lúc nhỏ thì sớm lo cuộc vui hội chợ nháo lên vài ngày rồi để lại lẻ loi một vùng đất đầy rác và hoắm sâu những hố cắm lều trại.

Hiếm khi này hàng cao cấp. Tôi nản “Tuần trước vừa hội chợ gần nhà. Ông chủ hiệu mới rầu rĩ bảo nhỏ với từng khách “Vợ tôi vừa phát hiện mắc bệnh nan y. Chúng tôi sẽ tết riêng chiếc vòng mang tên bạn”. Kẹp thịt và gói xúc xích cho khách hàng. Thuần túy như hội chợ dịp Giáng sinh. Họ làm cả tuần rồi. Đang bán hàng mờ ám mặt mũi đây này. Năm nay sao chẳng thấy đâu?! Ở giữa cái hội chợ không cắm trại trên quê hương này.

Nhưng cũng dễ tìm được những món rẻ mà không phải hàng cũ hoặc hàng Trung Quốc! Ngay trên góc quầy hàng của bạn tôi còn bày ra những tấm thiệp mừng Giáng sinh không đề năm cụ thể. Cũng phải ngơi nghỉ chứ. Tóc đen dài buộc chặt sau lưng đang chơi cùng nhau sau quầy hàng giăng kín mũ len. Cho bọn trẻ đến chơi”.

Chú bác của chúng cũng đang mải mời chào khách trong các quầy hàng khác “Chỉ 5 euro. Toàn quầy bán hàng ăn. Rỗng túi rồi”. Còn cô bạn tôi mời đến hội chợ kiểu khác: hội chợ của những cửa hàng kinh doanh ngoài mặt phố! Khi tôi đến.

Than thở “Hội chợ ngày cuối tuần. Nhưng mình là chủ. Đứa con gái 4 tuổi của bạn đang sục tay nghịch cát dưới chân cọc cắm lều bạt. Mau!”. Đôi khi bạn dừng tay. Những người Peru nhập cư.

Bố mẹ cứ gọi là méo mặt! Chủ nhật tuần trước. Sao không ham? Mình không bán đứa khác cũng kéo đến trước cửa hàng nhà mình dựng quầy”! Không hiểu sao. Phía bên trái cửa hàng của bạn tôi là cửa hiệu giầy cao cấp. Cô bạn nề hà “Ai bảo đến hội chợ chỉ có ăn chơi. Ừ nhỉ. Bên phải tôi là hai đứa trẻ da sẫm màu. Nhưng hiện mở bốn mùa trong năm.

Cô bạn người Việt ở gần tỉnh thành Kontich (Bỉ) gọi cho tôi “Đang hội chợ ba ngày. Hiện giờ lại bâng quơ một nỗi sợ khác. Vợ chồng tiếc của nên cả nhà phải đi bán hàng thế này đây. Đứa con gái 6 tuổi tha thẩn bên góc cửa kính một quầy hàng bỗng giật mình vì mẹ gọi “vào cửa hàng bảo bố nướng thêm thịt.

Trước họ kinh doanh hàng này. Dẹp quầy. Tức là sử dụng được từ Noel này qua Noel khác. Nhét cho con nhỏ miếng ruột bánh mì. Khăn quàng. Một. Một em bé lai Việt- Bỉ theo mẹ ra hội chợ bán hàng. 10 tấm thiệp giá chỉ 50 cent (khoảng 15 nghìn đồng).

Người mẹ đứng gần đó tới tấp cắt bánh. Nay cũng đặt biển siêu giảm giá trên hò.

Sau đó bà vợ mắc bệnh nan y. Và văn hóa cũng chính là sản phẩm! Tôi lẩm bẩm “Họ bán hàng thủ công.

Còn con gái út mới 10 tháng tuổi ngồi cả ngày trên ghế nhựa. Rẻ quá mà!”. Xả hàng hè lấy chỗ cho hàng mùa đông cũng không rẻ thế! Đợi khi bà vợ vào kho lấy hàng.

Đến mà xem và giúp một tay”. Người mua đang hồ hởi vì món hời. Đói tự nâng bình sữa uống. Già trẻ nam nữ đều xáp kiểu tóc để dài đen óng sau lưng.

Ôi. Ba má. Cũng trộn nhiều hàng Tàu đấy. Hàng tồn kho bán như cho. Bỗng nét trầm tư mặc tưởng đọng trên khuôn mặt. Gần 1. Lắc đầu “Quanh năm đi khắp các hội chợ. Đèn màu lóng lánh. Từ nay tôi chỉ muốn ở nhà với vợ”. Những đôi giày vài trăm euro giờ chỉ vài chục euro. Đặc trưng văn hóa thật dễ nhận diện trong một hội chợ phương Tây. Lại muốn trở lại thời trẻ nhỏ. 000 gói thịt nướng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét