Đến khi đó, chúng tôi có thể đường đường chính chính công khai chuyện ái tình của mình và nhận được lời chúc phúc từ cha mẹ
Trong thế cuộc này, nhất là trong tình, có nhẽ điều khiến mọi người cảm thấy kinh khủng nhất là sự lừa dối. Hưng rất chiều chuộng và thương yêu tôi. Còn về phần cháu Lâm, tôi khuyên chị đừng nên cho cháu biết sự thực mà hãy dần dần đổi thay thái độ và cách đối xử của mình với cháu. Để chiều lòng ba má, tôi đồng ý hẹn hò với Hưng nhưng sau đó, tôi vẫn dấm dúi đấu tình ái kia.
Tôi không đồng ý bởi việc làm đó quá thất đức, hơn nữa, tôi có muốn dùng đứa con này để ép bác mẹ tôi cho cưới nhưng bồ tôi không đồng ý. Sau 3 năm ra nước ngoài với danh nghĩa du học, rút cuộc, tôi cũng giải quyết xong mọi chuyện và trở về làm đám cưới.
Nguyễn Minh Hạnh (40 tuổi, bác sĩ, Nghệ An). Tôi muốn nhanh chóng sinh con để về nước, kết hôn với anh. Sau 3 tháng hò hẹn, anh đã bắt đầu bàn tính đến chuyện đám cưới. Con tôi ngày ngày có người đưa người đón, mưa không tới mặt, nắng không tới đầu, còn Lâm hằng ngày tự đi học một mình. Anh và mẹ của Lâm có lẽ đã hỗ tương với nhau trong thời gian tôi ở nước ngoài.
Tôi run rẩy bấm điện thoại gọi cho chồng. Tôi vốn ít khi vào phòng làm việc của Hưng.
Có điều, tên người cần soát quan hệ huyết thống với cháu Lâm không phải là chồng tôi nhưng là tên tôi. Con tôi được đi học trường quốc tế, còn Lâm chỉ được học trường thường nhật.
Quan điểm người ngoài cuộc Đây là quả báo mà chị phải chịu "Đọc câu chuyện của chị, tôi thấy, ngay từ đầy, chị đã sai khi hò hẹn với Hưng lại vừa kín đáo tiếp chuyện ái tình của mình với đàn anh cùng trường.
Ba má anh không lên tiếng vì con dại cái mang, Lâm là máu mủ nhà ông bà, dù có không đồng ý, hai người cũng không thể đành lòng đuổi thằng bé đi. Chuyện phục thù của anh là quả báo của chị. Tôi tin là anh vẫn yêu chị và hoàn toàn có thể bắt đầu lại cuộc hôn nhân của mình". Sau khi xong việc, tôi nán lại xem đồ đạc trong phòng. Các cụ có câu: “Mấy đời bánh đúc có xương, mấy đời mẹ ghẻ lại thương con chồng”.
Điều này khiến tôi càng ấm ức hơn và cảm thấy thật bất công. Trong suốt thời kì tôi ở nước ngoài, Hưng vẫn luôn liên lạc với tôi. Trong đó là tờ kết quả xét nghiêm ADN.
Dù con trai tôi có tệ đến thế nào thì cũng được mọi người nhấn, còn cháu Lâm chỉ là một đứa con rơi, không hơn không kém.
Ảnh minh họa. Kể từ khi biết chuyện, tôi đã dọn sang ngủ ở phòng khác, cũng chẳng mấy khi chuyện trò cùng chồng. Những thứ tốt nhất luôn được dành cho con trai tôi, cháu Lâm chỉ được dùng đồ thừa ra hay đồ không còn được lành lặn.
Đó là cách để chị dù đắp cho đứa con tội nghiệp của mình. Tôi đồng ý với kế hoạch của mẹ. Khi tôi đứa ra kết quả rà ADN, anh chừng đã hiểu ra mọi chuyện. Lấy nhau được 2 năm, tôi sinh được một cháu trai.
Mẹ tôi giận lắm nhưng tình thương con khiến bà không thể nào bỏ mặc tôi được. Tôi bực tức với chị bởi chị đã sai từ đầu đến cuối. Bao năm qua, tôi chưa bao giờ xót thương cháu Lâm. Năm đó, tôi đang học năm thứ hai đại học, mẹ nhanh chóng thu xếp các thủ tục đưa tôi ra nước ngoài, ở với nhà dì và thông tin với mọi người rằng tôi đi du học.
Ba má tôi hoạt động trong ngành xây dựng, có công ty riêng. Một người mẹ như chị thật tệ. Cuộc co kéo tình cảm này của tôi có nhẽ sẽ kéo dài mãi không dứt nếu không có chuyện tôi tìm ra một bí ẩn kinh khủng của chồng. Cháu tên là Lâm. Mẹ tôi đã mang con của tôi cho một nhà hiếm muộn nhận nuôi.
Sự cố này đã hủy hoại tình ái và vơ cuộc đời của tôi. Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình no đủ. Từ trước đến giờ, Lâm sống cùng mẹ, Hưng vẫn đều đặn chu cấp cho hai mẹ con. Hai người coi tôi là con gái vàng ngọc nên quản lý tôi khá chặt, đặc biệt là trong chuyện yêu đương.
Tôi sững sờ nhìn kết luận rằng cháu Lâm là con đẻ của tôi. Họ bắt tôi chia tay và phải bắt đầu qua lại với Hưng – con trai một đối tác lớn của công ty. Chị đã sai từ đầu đến cuối "Câu chuyện của chị khiến tôi thật hậm hực.
Anh cũng đã bỏ công sức đi tìm đứa con đó của tôi và tự nhân là con của mình rồi đưa về nhà. Theo tuổi của Lâm thì Hưng đã có mối quan hệ ngoài luồng trước khi thành hôn với tôi. Bao lăm uất hận vì bị chồng làm phản, tôi dồn hết sang cho cháu Lâm. Chính bởi vậy nên sau hơn 10 năm nuôi cháu Lâm, chị mới phát hiện ra cháu là con ruột của mình.
Bản thân tôi trong tuổi khủng hoảng ý thức, được anh quan hoài, yêu chiều nên trong lòng đã nảy tình cảm với anh. Người đàn ông một đời tôi thương quý, tin yêu giờ như đã thành một người xa lạ. Tôi thấy sợ anh.
Bà dự trù khi tôi mẹ trò con vuông, bà sẽ mang đứa trẻ đi, cho còn tôi sẽ trở về cuộc sống thường ngày như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Anh rất có thiện cảm với tôi. Có đôi lần, anh ngỏ ý muốn sang thăm nhưng tôi không đồng ý. Cứ thế, hơn 10 năm trời trôi qua, tôi vẫn không thể vứt bỏ thành kiến của mình với cháu Lâm dù cháu là một đứa trẻ khôn xiết ngoan ngoãn, biết điều, giỏi giang và có thực tài.
Dù gì, chuyện cũng đã xảy ra, chị đã biết được sự thật thì suốt quãng đời còn lại của thế cục mình, chị hãy làm mọi chuyện để bù đắp cho cháu Lâm và để chuộc lỗi với Hưng. Con trai tôi thì ngược lại. Có chuyện gì xảy ra, chưa biết đúng sai thế nào, chồng tôi cũng lên tiếng bảo vệ cháu Lâm trước. Sự xuất hiện của cháu khiến mối quan hệ của vợ chồng tôi trở thành găng tay. Chị hoàn toàn không có quyền yêu cầu ly hôn với Hưng.
Hai người hoàn toàn có thể bắt đầu lại với nhau, gạt bỏ những thù hận. Anh nói: “Em học xong thì chúng mình sẽ làm đám cưới luôn. Tôi nhấn tôi ghét cay ghét đắng thằng bé. Tôi thấy bế tắc với cuộc thế của chính mình. Mà có khi, chị phải cảm ơn anh ấy vì anh ấy đã đưa máu mủ của chị về gần với chị, cho cháu được sống một cuộc sống đầy đủ về vật chất còn về tinh thần, chính chị khiến cháu phải chịu cảnh mẹ kế con chồng chứ không phải Hưng.
Chúng tôi xem như đó là chuyện chưa từng xảy ra. Chị đã lừa dối Hưng khi bí hiểm yêu đương với người con trai kia, thêm vào đó, chị còn lừa Hưng ra nước ngoài du học để sinh con rồi trở về như thể chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Dù tôi đối tê với cháu nhưng cháu chưa bao giờ nói một lời hỗn láo với tôi. Không biết phải làm sao, tôi đành cầu cứu mẹ. Vô tình, tôi phát hiện ra một tệp tài liệu được anh cất giữ cẩn thận trong tủ. Tôi ở nhà chăm con, đi làm từ thiện, đi học những thứ mình thích mà hoàn toàn không phải lo lắng đến chuyện tiền nong.
Tất nhiên tôi phải viện ra đủ lý do để Hưng trường đoản cú ý định đó, bởi chỉ cần anh sang thì mọi chuyện của tôi sẽ lộ và ái tình của anh đối với tôi kiên cố sẽ không còn.
Tôi tìm mọi cách để khiến Lâm không được chồng tôi nuông, tin quý nhưng đều vô ích. Hoàng Ái Linh (34 tuổi, thân phụ, Hà Nội). Tôi nghĩ, hẳn là anh định xem cháu Lâm có phải là con của anh hay không. Các cụ đã có câu 'bác mẹ phúc hậu để phúc cho con' nhưng trong trường hợp của chị, tôi thấy chị không có chút ý thức tích đức nào để cho con, cho cháu mình sau này.
Tôi ậm ừ cho qua chuyện. Khi chồng chị còn chưa lên ngôn ngữ về chuyện chia tay thì chị hãy tìm cách mà giữ gia đình của mình. Thế nên, chị đừng nghĩ nhiều đến chuyện ly hôn mà theo tôi, chị nên làm lành với anh. Hưng tự dưng đưa về một đứa trẻ 9 tuổi, nói đó là con riêng của anh và cháu sẽ sống cùng với gia đình tôi.
Đây là quả báo mà chị phải chịu. Hóa ra, anh đã biết bí hiểm này của tôi còn tôi thì đã quên nó tự lẽ nào. Mẹ nói rằng tôi từ bé đến lớn sống trong sung sướng thì phải chọn một người chồng phong túc để sau đó, tôi có thể tiếp kiến hưởng thụ cuộc sống, còn với một chàng trai nghèo thì “ái tình đẹp nhưng hôn nhân sẽ là ác mộng vì mẹ biết, con không thể chịu khổ”.
Bác mẹ tôi cật sức phản đối chuyện anh đưa con riêng về nhà để tôi nuôi dạy. Tôi yêu anh chỉ là để bác mẹ vui lòng và cũng bởi tôi có ý đợi cho người yêu thực sự của mình thành đạt. Tôi biết đối như vậy với một đứa trẻ mới 9 tuổi đầu là tàn bạo nhưng tôi không thể nào dừng lại được, nhất là khi Hưng luôn quan tâm tới cháu Lâm hơn con trai chúng tôi.
Tôi không có ý định lấy Hưng. Đến nay, chị phát hiện ra tuốt và cũng đã phải trả giá cho những sai lầm của mình thì không cớ gì chị lại rời bỏ cuộc hôn nhân này. Kể từ hôm đó, gia đình tôi có thêm một thành viên mới. Chúng tôi cần nói chuyện.
Khi còn trẻ, chị đồng thời tiến hành chuyện tình với hai người đàn ông, rồi chị sinh con, rồi chị lừa dối anh ấy và tử tế bước về nhà anh làm dâu. Tôi tin chắc rằng, khi chị phát hiện ra cháu Lâm là con ruột của mình, chị cảm thấy ngỡ ngàng, bàng hoàng, đau xót Bao nhiêu thì chồng chị cũng cảm thấy y như vậy khi anh phát hiện ra vợ mình còn có một người con riêng.
Giờ thì tôi phải làm sao, phải làm sao để đối diện với đứa con khổ thân của tôi và phải làm sao để nói cho cháu biết sự thật này? Cách phục thù của anh đối với tôi thật độc ác.
Em thích đi làm cũng được mà ở nhà cũng được, anh hoàn toàn có thể đảm bảo được cho em một cuộc sống đầy đủ”. Gia đình tôi lúc nào cũng ở trong tình trạng bao tay, ngột ngạt. Con trai của chị và Hưng có nhẽ cũng chính vì cách nuôi dạy của chị mà đã trở thành một đứa trẻ hư hỏng, chỉ biết tiêu tiền và hưởng thụ.
Tôi mang thai ngoài ý muốn, người yêu hoảng sợ bắt tôi đi phá thai. Cuộc sống hôn nhân của tôi quả nhiên rất ráo, giống như mẹ tôi đã nói trước đó. Trong câu chuyện của chị, tôi chẳng hề thấy chị đề cập chút nào đến việc chị có day dứt, đau khổ hay lo lắng như thế nào cho đứa con mà chị đã bỏ rơi.
Chồng tôi là người đứng đắn, không thích chuyện trai gái, bướm ong bên ngoài nên chưa bao giờ, tôi phải lo âu đến chuyện chồng nhân ái tình ở bên ngoài.
Anh lên tiếng: “Phải! Lâm là con trai của em, đứa con em đã sinh ở nước ngoài rồi trở về như không có chuyện gì để lấy anh”. Anh ấy đối với chị mới tốt làm sao! Thế nên, tôi thấy chuyện trả thù của anh ấy đối với chị chẳng là gì cả. Cố nhiên, anh làm vậy không phải vì nghĩa khí mà vì “tôi muốn cô phải đớn đau, khổ sở giống như tôi khi tôi phát hiện ra cô có một đứa con trước khi trở nên vợ tôi”.
Chồng tôi nói, sau này chỉ để lại cho con trai chúng tôi một khoản tiết kiệm trong ngân hàng, còn lại, anh cho cháu Lâm hết. Sau khi hôn phối, tôi và Hưng dọn ra ở riêng. Màu hồng phủ đầy cuộc sống của tôi cho đến khi con trai tôi được 4 tuổi. Hôm đó, vì có việc cần dùng đến máy tính, tôi đã tự ý vào phòng mà không hỏi ý kiến anh.
Thế nhưng ước mong đó chưa kịp bắt đầu thì tôi gặp phải sự cố ngoài ý muốn. Vì được tôi yêu chiều dung túng nên cháu học hành rất tệ, chỉ mải chơi và phá phách.
Quả đúng là như vậy, tôi không thể nào thương xót cháu.
Hãy cho cháu cảm nhận được tình ái thương của một người mẹ đối với ruột rà của mình. Vì tò mò, tôi mở ra xem. Trong nhà, tôi diễn đạt sự phân biệt đối xử rõ ràng. Dưới tôi là một em trai kém 2 tuổi. Năm 19 tuổi, tôi có tình trước nhất với một đàn anh khóa trên, gia đạo nghèo khó nhưng học rất giỏi, có tài, có chí hướng. Hưng hơn tôi 5 tuổi. So với em trai, tôi được cha mẹ yêu quý hơn vì hợp cung, hợp mạng.
BTV. Nay anh đột ngột đưa con riêng về nhà là vì mẹ cháu vừa mất do tai nạn liên lạc. Mẹ tôi đã cẩn thận chọn nhà giàu để gửi gắm cháu ngoại không may mắn nên dù không ở bên cạnh con, nhìn thấy con lớn lên, tôi vẫn tin rằng, cuộc sống của con rất tốt. Anh ta cao chạy xa bay bỏ mặc tôi lại với đứa trẻ trong bụng.
Nếu chị yêu thương cháu thì giờ chị đã không phải chuộc lấy gánh nặng ý thức này. Cha mẹ tôi không đồng ý mối quan hệ này. Hưng làm vậy để trả thù tôi. Cách báo oán của anh quả là độc nhất vô nhị và tôi hoàn toàn ủng hộ cách làm này.
Tôi còn ngỡ anh nói đùa nhưng thái độ trang nghiêm của anh đã trả lời cho toàn bộ. Hưng luôn nói rằng mẹ con tôi là nhất. Gia đình tôi không giữ bất cứ giao thông gì với họ và cũng không còn ai nhắc đến chuyện này nữa.
Tôi còn quá trẻ để làm mẹ và tôi biết, mình cũng không thể chịu được miệng thế, những lời bàn tán của người xung quanh khi họ biết được tôi mang thai và bị ruồng rẫy.
Thân!". Hưng ác độc và chính chị bắt anh phải vào vai ác.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét