Thứ Năm, 10 tháng 10, 2013

Bạn trai chê tôi chiêm ngưỡng không biết hôn - VnExpress.

Anh gọi cho cô ấy hẹn cuối tuần gặp mặt gia đình, lúc đó là 21h tối, cô gái ấy nói sẽ gọi lại cho anh sau khi hỏi mẹ. Theo lời anh nói các cô gái ấy đều cao ráo như tôi (còn anh cao khoảng 1,6 m), rất khéo léo, xinh đẹp, có điểm chung là yêu anh.

Ngân. Anh kể chuyện mấy người vợ bạn ngầm ý người phụ nữ không nên phàn nàn, phải luôn vui vẻ. Anh đề nghị giải thích lý do không nghe điện, giải thích hợp lý thì anh mới đồng ý cưới, anh không ưng ý lý do ngủ quên vì đó là chuyện quan trọng và mới 21h tối.

Qua câu chuyện này tôi thấy anh cay nghiệt và không đại lượng. Anh vẫn hôn tôi, nụ hôn mang tính chất ép buộc. Vấn đề thứ hai làm tôi bực mình thật sự, anh có thói quen trễ giờ. Tôi đích thực chán các câu chuyện đó, thay vì ngồi quán cà phê, tôi rủ anh đi xem phim để đỡ phải nghe chuyện. Tôi cảm thấy mình bị tổn thương, không gặp anh đến hai tuần rồi, những ấn tượng ban sơ gần như tan hết. Tôi nghĩ mình cố gắng ưng ý được vì nghĩ dù gì anh cũng là người thực thà.

Hẳn nhiên tôi không đồng ý với điều anh nói, tôi không khó tính khó nết, góp ý mong cả hai điều chỉnh. Bao lăm điều đó thôi cũng đủ để mọi người đánh giá là “được”, còn tôi không nghĩ thế. Chúng tôi trò chuyện can dự đến công việc, gia đình, sau đó anh kể về các cô gái cũ. Anh ngạc nhiên trước những điều tôi phản ứng, nói rằng đi chơi chứ có gì đâu mà cần đúng giờ, rằng tôi đang nghiêm trọng hóa vấn đề, khó tính khó nết, moi móc người khác.

Anh kể từng chi tiết hẹn hò ra sao, tình cảm đến mức nào, gặp gia đình hay chưa, lý do đổ vỡ. Đến trưa hôm sau cô ấy gọi lại và không nói đến việc tối hôm trước. Anh đợi hơn 1 giờ gọi lại cô ấy không nghe máy nữa.

Chủ đề đó có vẻ như chưa hết giả dụ tôi không thông tõ mình không thích các câu chuyện can dự những cô gái trước. Tôi 32 tuổi, mỗi lần mở Facebook lại thấy các bạn chồng con đề huề, bản thân vẫn một mình lẻ bóng.

Cảm ơn các bạn. Vài tháng gần đây tôi được giới thiệu cho một anh cùng quê, hơn gần 10 tuổi. Lần đầu tôi góp ý anh kể rất nhiều lý do, công việc bận ra sao, đi thế nào và gặp trục trặc trên đường, tôi cảm thông, bỏ qua, lần sau cũng vậy, lần sau nữa cũng thế, khi thì 30 phút, lúc một tiếng, có khi trễ tiếng rưỡi. Lần gần đây nhất anh lại tới trễ dù tôi đã dặn trước là anh nhớ đúng giờ, tôi vẫn giữ thái độ thường nhật cho đến cuối buổi đi chơi.

Câu chuyện làm tôi sốc hơn khi gặp gỡ một vài lần anh ngỏ lời yêu, tôi không khước từ nhưng cần thời gian. Tôi được bạn bè đánh giá cao ráo, nhìn không đến nỗi nào, thế nhưng vẫn chưa tìm được một nửa cho riêng mình. Theo như chị con nhà bác thì anh có học hành tử tế, công việc ổn định ở một công ty quốc gia, mua được chung cư ở Hà Nội.

Sau đó tôi hỏi anh lý do, phân vua quan điểm không thích người đến muộn, như vậy là không trọng chính mình và người khác. Hết các câu chuyện người tình cũ anh quay sang kể vợ bạn, từ hình thức đến tính cách, cách xử sự tốt với chồng khi chồng đi nhậu hay chơi bài, chưa bao giờ anh hỏi chuyện hay quan tâm đến tôi.

Anh nói kể nhiều như vậy mong tôi hiểu anh hơn. Trong tuốt luốt những câu chuyện đó chi tiết tôi nhớ nhất anh kể đến 2 lần: Khi anh yêu cô gái rất xinh đẹp, hai bên gia đình biết nhau, chuẩn bị sang nhà chuyện trò người lớn. Tôi viết câu chuyện này muốn các bạn cho tôi lời khuyên, có nên đấu với anh nữa không? Nếu tiếp tục tôi phải ứng xử ra sao? thường ngày tôi là cô gái có công việc ổn định, độc lập tự tín, môi trường làm việc tiếp xúc với nhiều người nhưng sao thấy tìm được người đàn ông cho mình thực thụ khó.

Lần đầu gặp anh tại quán cà phê ven đường, tôi thấy anh có nụ cười tươi, vẻ thật tình, chân chất. Sau đó anh kể dông dài vài câu chuyện liên can đến tình ái cần hòa hợp những cái gì, mấy câu chuyện của các cô gái trước đó và kết luận tôi không biết hôn, nụ hôn của tôi nhạt.

Suốt cuộc điện thoại dài 1h20 gì đó tôi chỉ có một câu nói “Vâng, vâng ạ”. Dù đi chơi với bạn hay người khác thì cũng có thể xin phép ra ngoài nghe điện thoại, rốt cục anh kết luận chỉ có thể đang ở khách sạn nào đó, anh nói nhiều từ khó nghe nữa mà tôi không tiện kể ra đây. Hôm sau anh gọi điện nói nhìn tôi cũng được, quý tôi và lại tiếp kiến độc thoại các câu chuyên liên tưởng đến những cô người tình cũ, khi thì cô học sư phạm, ngân hàng, nghệ thuật, rồi cô có nhà phố cổ, Mỹ Đình.

Tôi nghĩ đó là thói quen, có thể đổi thay và nhẫn nại chờ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét