Ngày mai sống chung với nhau mà không biết sẽ gắn kết với nhau vì cái gì. Không biết em sao nhưng tôi cảm thấy có cái gì kìm giữ giữa chúng tôi mà người này chờ người kia nói ra trước nhưng ai cũng sợ sự thay đổi, mỏi mệt.
Khi có người điện thoại đến em thư thả nghe, chuyện trò cả 10 phút, còn tôi thấy chẳng có lý do gì để giận. Được giới thiệu chưa đầy 6 tháng cả hai quyết định đi đến hôn nhân. Nhưng em biết đấy, tôi không phải người vô tâm, khi không có xúc cảm cháy trong tim thì biểu đạt của em sẽ không có xúc cảm.
Có thể em đánh lừa được người trong gia đình, khiến họ vui vì việc manh mối đã thành công, tôi biết điều đó vì tôi cũng vậy, hỏi thăm quan tâm đến gia đình em vì cả hai chúng ta đều là những người lịch sự phải không em? Tối qua đi với nhau như bao cặp ý trung nhân khác, tôi chợt nhận ra chúng ta không phải không có gì với nhau, em đã uống thật nhiều và nói rằng “Anh biết không, nếu người ta thay từ yêu bằng từ cảm ơn để nói với nhau thì cuộc sống đỡ phức tạp hơn”.
Chỉ còn 4 tuần nữa là đám cưới nhưng toàn bộ đối với tôi chỉ có một chữ “buồn”, đúng hơn là đối với cả hai chúng tôi.
Viễn. Nói ra cả những địa điểm đã đến và hỏi nhau có biết chỗ đó không như đang nói về đề tài du lịch. Câu chuyện chúng tôi nghe giống như hai người lạ không nơi lời tựa cố tìm cách tựa nhau sống qua ngày. Vậy mà hai gia đình đều có họ hàng đầy đủ, công việc thu nhập tốt, bạn bè ba bên bốn bề, chỉ có cuộc sống riêng là lặng sóng, không màu đến vậy.
Cả hai đều thấy thoải mái kể cho nhau nghe về mối tình xưa cũ mà người này chẳng hề sợ sẽ làm mếch lòng người kia. Chẳng thể định nghĩa được mối quan hệ của chúng tôi là gì, phải gọi là vô tư lự. Em bảo rượu cay quá khiến em rơi nước mắt, tôi bảo em không sao tôi cũng vậy, chúng ta sẽ sống tốt với nhau. Đôi lúc nghĩ có những nữ giới không muốn cưới cho xong thì sao tôi phải làm thế, cả em nữa.
Càng gần đến ngày cưới em càng trở nên sốt sắng, quan hoài, vồn vã với tôi và gia đình.
Tôi không muốn và cũng không dám tưởng tượng về cuộc sống hậu hôn nhân, thậm chí cả hai như ngầm trao đổi nếu sau hôn nhân mà người này gặp người khác hợp hơn sẽ có khả năng chia tay. Thần tử trưởng nên bố mẹ cứ thở dài khi chưa có cháu bế, bạn gái nhà cũng giục chẳng kém gì tôi. Nghĩ đến đây tôi không khỏi chạnh lòng cho nhân duyên của hai đứa. Chuyện trọng đại người ta hay nói đến trở nên nhẹ tênh không trọng lượng, có vẻ thời nay mọi chuyện trở nên giản đơn, những dụng cụ tối giản trở thành chiếm ưu thế, ngay cả hôn nhân cũng trở thành công cụ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét